Kim Trọng và Vương Thúy Kiều đúng là một cặp uyên ương, rất
đẹp đôi. Tình yêu sét đánh đá vàng để rồi cả hai cùng ốm tương tư khao khát
ngày hợp cẩn, trai tài gái sắc. Lửa ái tình rừng rực cháy như trên cánh đồng cỏ
khô để mà ngày nhớ đêm mong, liền gang tấc cách nhau chỉ một bức tường thật là
khổ sở cho cả hai.
Kim Trọng bày tỏ nỗi lòng mình từ lâu đã thầm yêu trộm nhớ
với Thúy Kiều, trọn lòng son sắt yêu nàng, trái tim nàng Kiều đã mềm ra vì những
lời chân thành của Trọng nhưng nàng vẫn khéo léo còn về hỏi ý kiến mẹ cha. Đôi
trai gái đã tự nguyện yêu nhau khác hẳn với giáo lý hồi đó cha mẹ đặt đâu con
ngồi đấy.
Thật may mắn cho chàng Kim chủ nhà cho thuê ngay, ông bận
buôn bán xa nên năm thì mười họa mới trở lại nhà, nghỉ ngơi dăm ba ngày rồi lại
đi. Nên Kim Trọng toàn quyền tự do, chàng lại là một thư sinh cốt cách văn nhân
nên không thích chuyện mèo mả gà đồng, dù có dẫn gái làng chơi, kỹ viện về hú
hí thì ai biết đó là đâu? Mục đích Kim chỉ muốn gặp Kiều. Căn nhà thật là lý tưởng
cho trai gái yêu nhau mối tình đầu hò hẹn.
Bây giờ lại nói đến chàng Kim. Kể từ buổi
chiều hôm ấy, gặp ba chị em con nhà họ Vương chàng sinh ra động tình với nàng
Vương Thúy Kiều mà tương tư sầu não suy nghĩ vẩn vơ hạt trân Châu biết bao giờ
về rửa nước giếng miền Hợp Phố như mối duyên tình thầm yêu trộm nhớ thành hiện
thực?
Bài bình giảng trong video số 3 được nghệ sĩ Trần Thu Hà
diễn ngâm, tôi đã khảng định hồn ma là có thật, ngày nay chính khoa học thực
nghiệm đã công nhận một số hiện tượng về điện từ trường, các nguyên tử nhẹ hơn
không khí là dấu vết của các linh hồn. Tôi cũng vừa nghe một băng clip của hội
tâm linh học nói chuyện về nhà tiên tri, nhà y học Edgar Cayce có khả năng đặc
biệt tiếp xúc với những linh hồn trong cõi âm. Nhân quả luân hồi là có thật,
thuyết nghiệp chướng quả báo, nhân quả luân hồi càng được giới khoa học dần dần
cũng phải công nhận. Lời nói của nhà khoa học nổi tiếng Abert Stein vẫn còn
sang sảng bên tai: Nếu phải theo một tín ngưỡng nào, tôi sẽ chọn đạo Phật. Đạo
Phật là tôn giáo của tương lai. Lý thuyết của Đạo Phật hoàn toàn phù hợp với những
chuẩn mực tiến bộ của khoa học hiện đại.
Thi sĩ Nguyễn Du đã viết một tác phẩm văn học theo tôi là
vô tiền khoáng hậu. Văn chương sử sách Việt Nam mấy nghìn năm nay, tôi mới thấy
một tác phẩm thơ lục bát trứ danh như thế. Bản gốc viết bằng chữ Nôm đọc thuần
tiếng Việt Nam, sau này được in ra bằng chữ quốc ngữ cũng vẫn đọcy trang như vậy.
Đoạn Trường Sầu Ly mà tôi cảm xúc từ tập thơ Chinh Phụ
Ngâm của cố thi sĩ Đặng Trần Côn và nữ sĩ Đoàn Thị Điểm được nghệ sĩ Thu Hà
ngâm đến video số 7 thì dừng lại. Tiếng thơ ngâm tưởng lịm đi trong tâm hôn của
tôi và các bạn theo không gian và thời gian. Bỗng hôm nay lại nổi lên với video
số 8 và số 9. Tôi rất mừng và cảm động vô cùng trước tấm lòng say mê nghệ thuật
và bảo tồn văn hoá ngôn ngữ trong sáng của tiếng Việt Nam ta. Để tri ân sự cố gắng
của nghệ sĩ Thu Hà, tôi viết tiếp bình giảng thơ diễn ngâm.
Chủ trương của tôi là quang vinh tiếng Việt, cổ võ tinh thần
dân tộc uống nước nhớ nguồn. Chinh Phụ Ngâm do Đặng Trần Côn sáng tác hoàn toàn
bằng chữ Hán Việt nghĩa là viết chữ Tàu nhưng đọc theo giọng Việt phát âm hoàn
toàn khác hẳn với người Tàu, không giống như ngày nay học chữ Anh, Pháp, Đức
vân vân và vân vân thì phải viết và phát âm hoàn toàn giống họ. Bà Đoàn Thị Điểm
và ông Phan Huy Ích nghe nói là hai tác giả bản dịch Chinh Phụ Ngâm ra tiếng Việt
bằng chữ Nôm theo thể thơ song thất lục bát hai người đó sống và chết cách nhau
khoảng 70 năm. Bà Đoàn Thị Điểm thế hệ trước, còn ông Phan Huy Ích thế hệ đàn
em sinh sau.
Nghệ sĩ Thu Hà đã ngâm video số 7, cũng là video cuối cùng
tập thơ Hồng Nhan Bạc Mệnh. Video này dài nhất và cũng là video nghe mà lâm ly
não nuột lòng người. Con gái Việt Nam bây giờ được tự do yêu đương không phải
chịu cảnh cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy, cảnh làm lẽ mọn, hay cống tiến cho triều
đình để làm cung nữ thị tỳ nô dịch nữa. Nhưng nạn tảo hôn, gả bán lấy chồng Đài
Loan, Trung Hoa, Nam Hàn hay theo đường dây buôn người làm gái mãi dâm còn là vấn
nạn của xã hội. Thôi chuyện nay tôi không bàn nhiều, vì các bạn còn biết nhiều.
Tôi bàn về câu chuyện xưa cách chúng ta gần 300 năm về cảnh ngộ của cuộc đời
cung nữ mà thi sĩ Ôn Như Hầu Nguyễn Gia Thiều đã viết bằng thể thơ song thất lục
bát với tên gọi: Cung Oán Ngâm Khuc.
Video số 6 này Thu Hà ngâm thật là tuyệt vời. Đoạn Hồng
Nhan Bạc Mệnh này dài 60 câu tôi nghe không thấy chán, càng nghe càng ham vì
các câu thơ bìu ríu tha thiết quấn quít nhau vần điệu rất khít. Theo tôi có thể
nói là chỉn chu về thanh luật lục bát. Nên tôi thích thú quá mà gõ luôn một
tràng liên thanh cũng thơ lục bát tặng nghệ sĩ Thu Hà.
Không biết cái tai nghe của mọi người thế
nào? Chứ công bằng thẳng thắn mà nói tôi nghe nghệ sĩ Thu Hà ngâm đoạn video số
5 này mà thấy lâm ly sầu thảm vô cùng. Tôi xin khẳng định một điều chắc chắn
tai tôi không phải là loại tai trâu, cũng biết thưởng thức âm nhạc mà thương
cho cuộc đời nàng cung nữ ngày xưa đầy bất hạnh oan trái khổ đau. Nàng chỉ là một
thứ nô lệ tình dục, để thoả mãn những cơn dục vọng điên cuồng thú tính của bọn
vua chúa quan quyền chứ có hay ho gì cái danh hiệu cung nữ vợ lẽ của vua.
Thật là hồi hộp, tôi nín thở lắng nghe
Thu Hà diễn ngâm video số 4 bài thơ dài như một bản trường bi ai ca của tôi.
Tôi viết hoàn toàn bằng lục bát, bằng hơi thở của dân tộc Việt từ thời xa xưa
manh nha từ các dân tộc Mường,Nùng,
Chàm vân vân đã hát những bài ca dao rồi biến hóa dần thành thơ lục bát, những
bản tình ca du dương ngấm vào máu thịt trải qua bao thế kỷ lầm than vận nước nổi
trôi mà nghệ thuật hóa thành thể thơ lục bát điêu luyện tinh xảo về ý và vần điệu
một cách lo rich thanh luật cao như ngày nay. Thật khôi hài cho những kẻ mài
dùi khinh sử chuyên học chữ nho chỉ đề cao thơ đường luật của Tàu mà nô lệ hóa
về văn hóa Khổng Khưu, coi thường vốn văn hóa tinh hoa của dân tộc mình, coi
thường lục bát nôm na quê mùa. Lục bát tuy sinh sau đẻ muộn hơn song thất lục
bát, nhưng sức sống trường tồn của thể loại này dẻo dai phải nói là cao hơn
song thất lục bát. Song thất lục bát có nguy cơ bị thất lạc trong dân gian may
thay lại được hồi sinh trở lại. Tôi cũng rất đắm đuối say xưa với thể thơ song
thất lục bát và với tôi hai thể này tôi quen dùng như hai thanh bảo kiếm thơ
ca. Hồi mới đầu làm thơ, tôi rất thích làm thơ đường luật và thơ 7 chữ theo lối
tứ tuyệt trường thiên không đối câu đối chữ để tả tình và cả 8 chữ 5 chữ nữa.
Bây giờ thì rất ít khi làm, và chỉ trau chuốt cho thơ lục bát.
Trước hết xin cảm tạ nghệ sĩ Thu Hà đã
ngâm video số 3 tuyệt vời lắm. Đây là một đoạn thơ hơi khó hiểu, mặc dù tôi đã
cảm xúc ra thơ lục bát ngôn ngữ thuần Việt. Còn theo bản song thất lục bát của
cụ Nguyễn Gia Thiều tôi tin thiên hạ rất ít người hiểu nổi. Trừ những bậc tinh
hoa cổ học, chữ nghĩa giắt đầy mình. Nên thơ cụ Nguyễn Gia Thiều làm ra theo
tôi nghĩ rất điêu luyện tuyệt phẩm nhưng tiếc thay rất ít người ngâm thơ Cung
Oán Ngâm Khúc. Tôi mới chỉ nghe Hồng Vân ngâm bài này rất lâu từ bản song thất
lục bát. Nghệ sĩ Hồng Vân ngâm thành 8 chương đoạn hoàn toàn chỉ ngâm không có
video làm nền làm cảnh.
Tôi sẽ viết bình giảng đoạn video này về
nội dung giải nghĩa từng câu chữ lục bát. Cụ Ôn Như Hầu không may mắn được như
Lu Hà là còn có mạng Internet để giải nghĩa thơ mình làm ra. Gần 3 thế kỷ nay hiếm
hoi mới có một người ngâm. Hy vọng sau khi đọc xong bình giảng mọi
người mới vỡ lẽ ra nhiều điều tưởng là rắc rối trong bài thơ lục bát của tôi
hóa ra lại rất đơn giản dễ hiểu.
Cám ơn nghệ sĩ Trần Thu Hà đã ngâm thơ lục
bát dài. Bài trường ca ai oán khổ não của tôi với nhan đề “Hồng Nhan Bạc Mệnh“
tả về cảnh ngộ đời một người cung nữ tài sắc vẹn toàn, lúc đầu được vua chúa
yêu rất sủng ái sau bị bỏ rơi, ghẻ lạnh. Tôi đã cảm xúc phỏng theo bài thơ song
thất lục bát dài của thi sĩ Nguyễn Gia Thiều có tên gọi là “Cung Óan Ngâm
Khúc“. Tiên sinh vốn dĩ là con trai củaquận chúa Quỳnh Liên cháu ngoại chúa Trịnh Hy Tô. Xuất thân một võ quan
được phong tới chức Ôn Như Hầu, ông lại rất giỏi tinh thông thanh luật làm thơ
đường luật và thơ song thất lục bát.
Tình cờ lên mạng facebook rong chơi, thơ
thẩn, thẩn thơ với nhân tình thế thái. Bỗng thấy tấm ảnh chụp nghệ sĩ ngâm thơ
Trần Thu Hà với 3 người bạn gái, chắc là bạn học cùng lớp hay là bạn gái thuở
thiếu thời hoa niên nở rộ. Những bông lan cuối thu để sắp sang mùa đông băng
giá vẫn còn hương sắc nồng nàn như nuối tiếc những ngày xuân đã qua. Thu Hà cười
bảo: Mọi người ơi! Đây là tứ đại giai
nhân nè. Tôi thấy câu nói vô tình của Thu Hà hay hay ngồ ngộ, thấy lòng mình
đang tràn trề hửng khởi mới gõ liền một mạch bài thơ “ Tứ Đại Giai Nhân“. Cứ tưởng
chỉ là tếu táo cho vui không ngờ đọc lại và hôm nay được nghe Thu Hà diễn ngâm
mới giật mình thì ra bài thơ ngẫu hứng của mình cũng da diết tình tứ ý nghĩa ra
phết.
Sầu Ly Ai Oán của tôi viết theo thể thơ
lục bát còn rất dài, nhưng nghệ sĩ Thu Hà chỉ ngâm đến băng video số 5 thôi thì
dừng lại không muốn ngâm tiếp nữa. Vì các đoạn sau toàn tả cảnh đâm chém máu
međầm đìa như trong kiếm hiệp. Mới đầu
tôi chỉ nghĩ bụng mình làm một cuộc kim thiền thoát xác, hồn Trương Ba da hàng
thịt. Nghĩa là tôi tự hóa thân mình vào nàng công chúa hay hoàng thái hậu Ngọc
Hân để gọi hồn chồng là vua Quang Trung Nguyễn Huệvề, nghĩa là tôi phải đóng làm 3 vai diễn: Lu
Hà, Ngọc Hân và Quang Trung. Trong thơ tôi phải thể hiện cái khí phách của
Quang Trung, cái dịu hiền nhân hậu của Ngọc Hân, tôi phải tự thăng hoa tâm hồn
thể xác tôi sao cho thật ướt át êm ái trong mộng như sảy ra ở ngoài đời thật.
Thiết tưởng tâm
hồn chúng ta lẽ naò lại chai sạn không thể rung cảm mà không choáng ngợp
chìm đắm
trong lời thơ, giọng ngâm của Thu Hà, trong tiếng nhạc nền sầu thảm bi ai oán hận
như người cung nữ trong cung cấm hay người thiếu phụ chờ chồng trong hai tác phẩm
kinh điển Cung Oán Ngâm Khúc và Chinh Phụ Ngâm ở video số 3. Thơ và ngâm thơ
như thế mà vẫn còn chê thì không biết như thế nào mới là hay? Ai có thể đủ
trình độ tài năng để định gía chung cho tiêu chuẩn nghệ thuật? Bây giờ mời các
bạn nghe tiếp video số 4 của Thu Hà, nhẩn nha dừng lại để đọc những lời bình giảng
của tôi về ý nghĩa của những câu chữ trong thơ. Tôi chỉ tập trungvào những chữ những câu mà tôi cho rằng khó
hiểu để Thu Hà và mọi người thẩm thấu hết cái hay vẻ đẹp của chữ viết và tiếng
nói Việt Nam. Tôi không như nhạc sĩ Trịnh Công Sơn tuyên bố thẳng thừng nhạc
ông ta viết ra cấm hỏi ý nghĩa :
Bây giờ các bạn lại cùng tôi nghe tiếp
theo băng video thứ 3. Sầu Ly Ai Oán được Thu Hà diễn ngâm. Tôi phải ôm bụng mà
cười khi thấy Thu Hà tranh cãi với một người về tôi là Nam Hay Nữ? Thu Hà cứ một
mực tôi là Nam còn người kia nghi tôi là Nữ. Tôi không tin người kia nghi tôi
là nữ mà chỉ giả vờ khen tôi lấy lệ rồimượn gió bẻ măng vì Nam gì mà mang tên Nữ? Lu Hà rõ ràng là tên con gái.
Nghe tiếp theo video thứ 2, Sầu Ly Ai
Oán được Thu Hà diễn ngâm, tôi nghe mà rưng rưng nước mắt. Tôi thương cho dân tộc
Việt Nam, thương cho nỗi bất hạnh của bao kiếp phận hồng nhan tài hoa bạc mệnh
cổ kim xưa nay từ công chúa Huyền Trân, nữ nghi học sĩ Nguyễn Thị Lộ, thương
cho vua Quang Trung yểu mạng và thái hậu Ngọc Hân lẻ loi giữa nơi hang hùm nọc
rắn. Tôi miên man sầu tưởng về những vần thơ lục bát về những tình tiết tôi mô
tả trong thơ.
Sầu Ly Ai Oán một bài thơ lục bát dài viết
theo thể trường ca bi oán phỏng theo tâm trạng bà Bắc Cung Hoàng Hậu Lê Ngọc
Hân khóc chồng là vua Quang Trung Nguyễn Huệ. Bà Lê Ngọc Hân đã viết bài thơ
song thất lục bát dài bằng chữ nôm với tên đề: “Ai Tư Vãn“. Tôi tạm giải nghĩa
nôm na : Ai là ai oán, tư là riêng tư, vãn là than vãn.
Bài thơ khóc chồng cũng là một bản điếu
văn đọc trước bài vị linh cữu vua Quang Trung.
Trời em ngâm hay qúa. Anh nghe mà thấy cay cay khoé mắt bởi
câu thơ mà chính tự anh tay viết ra:
“Trần gian sao lắm điêu linh
Cánh bèo trôi nổi phận mình về đâu?“
Cuôc đời này thật là vô thường, ngắn ngủi như kiếp phù du
bèo bọt, một tiếng trống đưa ma là kết thúc tất cả vui buồn giận hờn nuối tiếc
khổ hạnh. Hành trang ta mang theo về thế giới bên kia vẫn chỉ là hai bàn tay trắng,
có chăng chỉ là những kỷ niệm thơ ca du duơng cùng với tiếng gió, sóng gào, biển
động, mưa rơi, thác đổ, suối reo. Tiếng vọng của âm thanh hang đá lạnh lẽo
hoang vu.
Khi nghe bài hát:“Ai Nói Với Em“ của nhạc sĩ Minh Kỳ và
Huy Cường được rất nhiều người hát tôi rất lấy làm xúc động về trái tim và tấm
lòng người lính hai vai nặng gánh ân tình giữa non sông đất nước cha mẹ giống
nòi dân tộc và tình yêu đôi lứa. Tình yêu của những người lính không ích kỷ hẹp
hòi hay mang nhiều khổ đau như nàng Kiều phải bán mình chuộc cha, bên tình bên
hiếu bên nào nặng hơn. Vì tình yêu lớn lao như sông dài biển rộng dù cho có phải
xả thân hy sinh về tổ quốc họ cũng cam lòng. Hồn tử sĩ vi vu gió thổi sáng tỏ
cùng trăng sao và lịch sử
-Angela: Em thấy anh rất lãng mạng chắc chắn anh đã có mối
tình để khắc cốt ghi tâm mà không thành?
-Lu Hà:Anh là kẻ
đa sầu lãng tử, con sói già đơn độc trong rừng hoang, con dê rừng chánh hiệu
Viêt Nam bên bờ suối chờ con nai tơ vàng đạp lên lá mùa thu, một tên cướp biển
sầu muộn ái tình, một kẻ phiêu liêu mộng tưởng tới cảnh giới hoan lạc vô thức
không kiểm soát nổi, mộng du đêm thoát tục bích câu kỳ ngộ để làm thơ
Từ khi Chúa sinh ra loài người thì đã có
tình yêu. Bắt đầu từ hai người đầu tiên là chàng Adam và nàng Eva. Họ yêu nhau
và thích nhau, không những chỉ vì lẻ loi đơn độc trong khu vườn mênh mộng của
Chuá và họ cần có nhau. Họ đã khám phá ra nhau sự khác biệt của bộ phận sinh
dục. Họ thử cho hai cái khác biệt đó sát lại gần nhau và họ đã tìm ra sự thú cảm.
Tình yêu phải có thú cảm, bổn phận người đàn bà phải tạo cho người đàn ông hứng
thú, và sự trong trắng nguyên vẹn để hiến dâng. Nếu không phải có sự cảm thông
bao dung đồng điệu giữa hai tâm hồn. Người đàn ông ngược lại cũng tạo cho ngươì
đàn bà một niềm an ủi, đáng tin cậy và biết bảo vệ tôn trọng ngươì mình yêu.
Con người ta sinh ra có thứ bậc hẳn hoi.
Có người thanh cao quân tử, có kẻ hèn mọn tiểu nhân. Người ta bảo: Cha mẹ sinh
con trời sinh tính. Cũng cùng một cha mẹ sinh ra mà anh em trong nhà mấy khi đã
giống tính nhau. Trong xã hội biển người mênh mông tìm được một người yêu, một
người bạn đời hợp với tính nết cuả mình hoặc thông minh nhạy cảm mà hiểu được
lòng mình thật khó vô cùng.
Chính tôi cũng không thể nào ngờ, khi đã
bước sang tuổi ngũ thập nhi tri thiên mệnh, thì tôi lại tấp tểnh học làm thơ và
viết văn. Chính bởi vì cuộc đời tôi có nhiều trầm luân trôi nổi trên trường đời
và trường tình. Ý định này đã có từ 10 năm nay. Nếu không viết lách được gì hoá
ra bao nhiêu sôi nổi, yêu thương, đắng cay , tủi nhục, oan ức, uất hận …cả một
thời trai trẻ và cả cuộc đời đầy biến cố đau thương, oanh liệt, bất công mà
người đời gây ra cho tôi trở nên phí hoài vô nghĩa.
Tôi đã làm hàng loạt thơ tình, mô tả lại
những mối tình của tôi trên bước đường hành hương, đầy khổ aỉ trầm luân trên
cõi đời này. Họ là những người con gái có những cá tính và cách biểu lộ tình
cảm khác nhau. Nhưng phần lớn họ đều yêu tôi và thích tôi bằng cảm giác, một
thứ ngôn ngữ không lời cuả trái tim chứ không phải nghe tôi nói những lời hay ý
đẹp. Người con gái nào xinh đẹp và càng nhạy cảm thông minh bao nhiêu thì lại
càng làm cho tôi nhớ nhung sầu khổ bấy nhiêu.
Người bình thường sinh ra đến tuổi thì
lấy vợ lấy chồng. Sau khi trải qua những cuộc lưạ chọn tìm ra người mà mình
thích hoặc do số phận hoàn cảnh đưa đẩy mà họ kết hôn với nhau, rồi sinh con đẻ
cái. Tình yêu vợ chồng sẽ thay thế dần cho tình yêu con cái, quan hệ vợ chồng
chỉ còn lại là chữ nhân nghĩa ân tình ơn huệ. Lý trí đã thắng thế, họ chỉ còn
biết lo toan làm giàu kiếm thật nhiều tiền để vợ chồng con cái trong gia đình
hưởng dụng.
Con người và con vật đều muốn sống và có tình yêu. Loài vật tuy trí tuệ có
kém xa với loài người nhưng chúng cũng tình cảm lắm chẳng khác chi loài người
chúng ta. Có lần đi thăm vườn bách thú, tôi quan sát bầy khỉ thấy cảnh con khỉ
mẹ ôm con sao mà thương cảm vô cùng. Khi có tiếng động thì nhanh như chớp mấy
con khỉ đực nhảy vụt lên bao quanh con cái, có ý bảo vệ hai mẹ con. Haha thì ra
phản sạ tình thân bảo vệ giống nòi của loài khỉ rất tốt, tuy chúng không có ý
thức tại sao phải bảo vệ con khỉ cái và đàn khỉ con. Chúng sống hòa bình nhường
nhịn không tranh chấp ghen tỵ nhau như loài người. Chả thế mà ông Mác mơ ước
loài người nhanh trở lại bình đẳng như loài khỉ? Nhưng tiếc rằng những con khỉ
thuần hoá này sống rất no đủ bằng tiền quyên góp của khách thập phương, cũng giống
như nguyên thủ các nước cộng sản nghèo đói vẫn ôm cặp đi xin tiền viện trợ cuả
các nước tư bản giàu có hòng cứu vãn hàng triệu dân sắp hoá khỉ của mình. Coi bộ
muôn loài xúc vật tuy không nói được, không có ngôn ngữ nhưng chắc hẳn chúng
cũng có cảm giác tình yêu như con người?
Người ta thường nói: Hồng nhan bạc mệnh.
Anh hùng đa hoạn nạn. Hồng nhan là chỉ những người phụ nữ sinh ra có tài sắc,
nhưng cuộc đời thì gian nan trầm luân lắm. Thường là xinh đẹp và có một biệt
tài trong lĩnh vực văn hoá và nghệ thuật. Họ thường là nạn nhân của những cuộc
săn lùng tranh dành của giới đàn ông đam mê háo sắc. Nhưng các cô nàng phần lớn
trời cũng phú cho một sự nhạy cảm thông minh thiên bẩm để tự bảo vệ mình. Chung
cuộc cũng có hậu về cuối đời. Những trường hợp cay đắng bất hạnh phải sớm thiệt
mạng như nàng Chiêu Quân hay Tây Thi cũng là sự bất đắc dĩ mà thôi. Hay là do
trời không có mắt? Hay là do tiền kiếp mang nhiều nhhiệp chướng mà kiếp này
phải trả nghiệp, như cách giải thích của cụ Nguyễn Du theo thuyết tài mệnh
tương đố.
Tình yêu là gì? Chà một câu hỏi khá lý thú của tuổi trẻ ưa tìm tòi khám phá thế
giới nội tâm của con người. Theo Lu Hà tôi: Tình yêu không chỉ đơn thuần là
tình yêu nam nữ trai gái. Nói về những quan hệ đàn ông đàn bà, giữa hai giống đực
cái gần như là cảnh giới cao nhất của tình yêu phàm tục. Lu Hà làm rất nhiều
thơ tình cũng rốt cuộc không hiểu tình yêu là gì nhằm đưa ra một định nghĩa
khái quát. Chỉ có thể dùng thơ để giải mã dần dần.
Mỗi chúng ta được sinh ra trên cõi đời này, tôi không tin đời
người chỉ có một lần. Theo định luật bảo toàn và biến hóa năng lượng:“ Mọi vật
không tự nhiên sinh ra và không tự nhiên mất đi, nó chỉ biến hoá từ dạng này
sang dạng khác“, thuyết luân hồi nhân quả của Phật đã chỉ rõ con người ta có ức
vạn lần số kiếp, trùng trùng duyên khởi không sao kể xiết. Tôi cũng như các bạn
sinh ra muốn được làm người tử tế, muốn được ăn học thành tài, muốn được góp
sức báo đền ân đức tổ tiên, cha mẹ , giống nòi, muốn được yêu thương, đùm bọc
bảo vệ cuả Tổ quốc và được làm việc theo ý thích khả năng cuả mình.Tóm lại
chúng ta muốn làm chủ cuộc đời và vận mạng của mình theo ý trời lòng trời, theo
duyên nghiệp từnhiều kiếp trước.
Tạo hóa đã sinh ra
muôn loài. Loài nào cũng có hai giống đực cái, quấn quít bên nhau thành đôi lưá
cả. Ta thấy chim phượng hoàng, chim thư cưu hai con đực cái ân ái với nhau cho
đến suốt đời để làm ví dụ. Đối với con người thì được trịnh trọng gọi là vợ chồng,
phu phụ, phu thê, bạn đời, ân nghiã tào khang v.v... Nhưng vẫn có một hạng người
mà bộ óc trái tim mẫn cảm, nhạy cảm đặc biệt. Tuy rằng đã có vợ con, hoặc đã
cao tuổi nhưng vẫn thường hay mơ mộng nghĩ đến, nhớ đến ngươì đàn bà khác hoặc
người đàn ông khác mà viết ra thành thơ. Ta gọi là họ là thi sĩ thơ tình
Tôi đã khổ từ khi còn chưả sinh ra. Người ta
bảo: Anh hùng đa hoạn nạn, hồng nhan bạc mệnh. Chưa sinh ra mà đã biết là số
mình khổ ? Chỉ nghe kể lại, cha mẹ tôi lấy nhau rất sớm nhưng mẹ tôi vẫn chưa
chiụ mãn nguyệt khai hoa.
Chúng ta đang sống trong một thời đại cuả tốc độ và thông tin.Vài trăm năm
trước đây ai cũng tin là trên mặt trăng có ả Hằng Nga vì trốn người chồng tàn bạo
mà lên ở trên cung trăng một với anh chàng cuội đen thủi đen thui làm đày tớ, ngồi
dưới gốc cây đa. Nhưng họ vẫn mãi không thể thành vợthành chồng được, tuy rằng cả hai cùng cô đơn.
Bởi vì họ thuộc hai đẳng cấp tâm linh khác nhau, họ gần nhau nhưng họ không thể
yêu nhau được. Dục vọng không thể thắng nổi lý trí và trái tim. Hằng Nga vẫn rớt
nước mắt mà nhìn về hạ giớixa xăm để chờ
đợi những chàng thi sĩ như Lý Bạch, Tản Đà, Hàn Mạc Tử làm thơ tỏ tình với
mình?
Đố ai định nghĩa được tình yêu? Tình
yêu luôn là một bí mật của tâm linh. Nhưng người ta vẫn còn hy vọng, có thể
giải mã được tình yêu bằng hàng vạn hàng triệu bài thơ ?
Làm thơ, nhất là thơ tình là một cuộc chơi của trí tuệ, cảm xúc và tâm linh.
Người ta sinh ra, nếu quả thực có tâm hồn nghệ sĩ, thi sĩ, một thiên phú bẩm
sinh mà trời đã ban cho, thì hãy giữ lấy trân trọng mà bảo quản lấy nó. Hãy
dùng nó mà suy tư, mà miên man mộng tưởng làm đẹp cho đời.
Tình yêu là một sự phối cảm giữa hai giống đực và cái. Một tình yêu mộc mạc
hoang sơ nhưng trung thành nhất vẫn là tình yêu của loài vật. Hai con rắn độc
chung sống lâu năm trong hang tối. Nếu bạn sơ ý giết chết con vợ, thì con đực
sẽ tìm cách báo thù. Người ta thường bảo: Hung dữ như loài chó đẻ, vì muốn bảo
vệ sự sống của đàn con .
Tôi thích văn thơ từ thuở
nhỏ, nhưng tôi mơ mộng nhiều về môn toán. Tiếc thay sống dưới chế độ cộng sản
khi người ta coi sự học hành là quyền lợi danh vọng được ưu tiên cho những người
thuộc thành phần giai cấp cốt cán và con cháu những người mà họ cho là có công
với cách mạng. Gia đình tôi cũng có công với cách mạng, nhưng giai cấp cốt cán
thì không. Bản thân tôi cũng từng đi bộ đội nhưng tôi không có may mắn cho tư
duy trí tuệ được cất cánh bay cao theo con đường cử nghiệp. Tôi phải trải qua
một cuộc sống chật vật về kinh tế và tôi chỉ chăm chăm lo toan cho miếng ăn hàng ngày. Thời gian sống
lưu vong bất hợp pháp ở Cộng hoà dân chủ Đức là thời kỳ kinh hoàng nhất của đời tôi. Khi đó tôi mới ngoài 20 tuổi,
tôi luôn luôn phải giở mọi thủ đoạn mưu kế, để khỏi phải về Việt Nam. Chuyện đó
cũng làm tôi mất thời gian và mệt mỏi lắm rồi còn thú gì với văn chương thơ phú
nữa.
Thơ tình là một mảng đề
tài mà người ta thích đọc nhất. Có người vì tình mà làm thơ, có người vì một
chút hư danh, vì thơ mà làm tình ngay giữa trái tim mình…Cả hai loại người này
đều ham thích làm thơ. Vì động cơ khác nhau nên cách trình diễn biểu lộ cũng
khác nhau. Cũng như có người làm thơ để bày tỏ giải thoát tâm trạng tinh thần,
những yêu thương xót xa ân hận hoài vọng cay đắng căm giận mà mình phải gánh
chiụ. Ngược lại cũng có người mượn thơ mượn chữ nghĩa để viết ra những vần thơ rắm rối vô duyên tắc tỵ của tâm hồn mà cứ tưởng
cao siêu huyền bí gìđể lòe bịp thiên
hạ, hoặc mượn cớ để tô son trát phấn cho một thứ tình yêu thú tính hoặc một lý
tưởng yêu thương bệnh hoạn nào đó? Có người ôm bình hoa ngày cưới khóc nức nở
bên nấm mồ người vợ trẻ sớm qúa cố của mình. Có người
thì vật lộn quằn quại rên rỉ bên một cô ả Tây, Tàu, Nhật làm bằng chất liệu cao
xu biết nói biết giận hờn trách móc như người thật.
Thất tình chưa hẳn
là bất hạnh, vậy thì là cái gì? Là niềm vui hạnh phúc chăng? Luận đề tưởng như
mâu thuẫn vì đã không phải là bất hạnh là niềm vui và hạnh phúc thì còn gọi gì
là thất tình nưã. Nhiều người mới nghe nói qua, tưởng rằng Lu Hà này lẩm cẩm ăn
nói linh tinh chả ra thế nào cả. Vậy câu chuyện thứ hai cuả tôi để chứng minh
cho cái luận đề mà tôi đã đưa ra là đúng : Thất tình chưa hẳn là bất hạnh?
Câu hỏi đặt ra:Thất
tình chưa hẳn là bất hạnh, có khi còn là một điều may mắn hạnh phúc?
Theo tôi thất tình
chưa hẳn là bất hạnh, có khi lại là một điều may mắn và hạnh phúc. Vì trời
thương mình nên ngăn cản nhân duyên cuả mình, tặng cho mình một trí tuệ minh mẫn
tỉnh táo để xem xét lại cuộc tình mình đã theo đuổi và thất bại, kể cả khi người
ta nghĩ lại và muốn yêu mình thì mình có chấp nhận theo một kiểu cam chịu mù
quáng hay là đừng nên đoái thương, đoái hoài đến người đó nưã? Đời tôi đã hai lần
bị người con gái bỏ rơi, coi như là một ngã thất tình nhưng thực chất cả hai cô
mới bị thất tình vì bị tôi bỏ rơi ngược lại, nghiã là đã xem xét lại là tình
yêu và tự hỏi rằng họ có xứng đáng với mình không và tôi phớt lờ đi và không
thèm tán tỉnh hay để ý gì đến nưã. Trái tim tôi đã thành lạnh lùng băng giá vô
cảm khi tôi cảm thấy yêu họ là một mối hiểm hoạ cho tôi và cuộc đời tôi sẽ khổ
vì họ.
Ngày đó tôi khoảng 22 tuổi, sau
khi làm lính đào rừng cuốc đất ở Lào về. Ba năm trời suýt chết vì bị bệnh sốt
rét và tôi được quân đội cho ra Bắc học ôn, để thi vào đại học kỹ thuật quân sự.
Đáng tiếc tôi không đủ điểm nhưng lại thưà điểm vào bách khoa và rất nhiều trường
khác bên dân sự. Bộ đại học không công nhận điểm thi cuả tôi mặc dù số điểm
cao, nhưng lại do cục chính trị quản lý. Quân đội đồng ý cho tôi phục viên nếu
tôi không chiụ đi học sĩ quan. Thành ra tôi là đưá con bỏ chợ, ba năm ở Lào sốt
rét khật khừ mà vẫn đạt được như vậy mà không trường nào chịu nhận. Tôi thi
đúng kiến thức của tôi. Không như những đứa học viên khác con ông cháu cha biết
trước đề bài, dốt mà cũng trúng tuyển mới kỳ. Còn tôi với lý với do: cũng balem
ấy, cũng đề bài ấy, nhưng chúng tôi bộ đại học không quản lý điểm thi cuả anh,
mong anh vui lòng chờ sang năm thi lại. Cũng may liền đó tôi lại được sang Đức
học về nghề hoá chất dẻo và tôi đã quen nàng.
Giữa anh và em
chúng ta đã sòng phẳng với nhau rồi từ năm 1976 rồi. Lúc đầu quả thực anh cũng
đem lòng yêu em, nhưng tình yêu cuả anh dành cho em chỉ trọn đúng có 3 tháng
thôi. Anh hay gưỉ thư và làm thơ tặng em, lúc đưa tận tay, lúc nhờ con „ V
". Không hiểu nó có đưa cho em không? Hay nó xé đi và vứt vào sọt rác? Chỉ
tại em gặp anh cứ liếc mắt đưa tình, rồi lóc anh đến thăm em. Nếu em có người
yêu rồi sao không nói thẳng ra: Là anh đừng đến thăm em và thơ phú, thư từ gì
nưã, hãy để em yên. Ba tháng trời quấn
quít và anh đã yêu em. rồi bỗng nhiên anh chàng còm cuả em đến và hai người ăn
nằm với nhau ở phòng bên. Anh là một đấng nam nhi quân tử, anh không thể chiụ
được và anh tính đến tạo cho em một đối trọng để em chọn một trong hai người?
Người ta bảo: Quân tử đa hoạn nạn, tiểu nhân hưởng thái bình, hồng nhan
thìbạc mệnh, gái thuyền quyên gặp nỗi
truân triên, tiểu tỳ tiện nhân thường hay ngạo mạn đắc ý? Còn tôi ngẫm đời mình
mà thấy bao chuyện đắng cay; có thể tôi đã khổ từ khi vẫn chưa sinh ra? Chưa
sinh ra mà đã biết là số mình khổ? Nói như vậy, nghe có trái tai mơ hồ quá
chăng?
Con người ta sinh ra để yêu thương và cũng để hận thù. Có kẻ vì tình yêu
thương mà muốn sống cho ra sống. Có kẻ vì hận thù mà muốn vươn lên hơn người và
được trả thù.Tình yêu thương mù quáng có thể sinh ra hận thù và tội ác. Ngược lại,
muốn được trả thù rưả nhục chính đáng lại có thể tạo ra một tình yêu chân chính
bản thiện.Trong yêu có ghét, trong ghét có yêu.Trong ác có thiện, trong thiện
có ác. Giưã hai thái cực giao động này đã làm cho con người trở nên rối trí mà
không phân biệt được đúng hay sai. Chỉ có lương tâm, trái tim con người tự nó
là một quan toà, trọng tài mà mỗi chúng ta phải tự làm chủ lấy. Nếu chỉ vì
thích một người con gái, yêu người ta tha thiết thực lòng nhưng người ta không
yêu mình, thích mình mà cứ cố tình chiếm đoạt bằng được, bằng mọi thủ đoạn hoá
ra tự mình chuốc lấy một tai vạ thảm hoạ trong tương lai. Dù có sống được với
nhau, chiều chuộng cung phụng suốt đời nhưng chắc chắn sẽ không bao giờ có hạnh
phúc. Đời người thì lại quá ngắn ngủi, dù có sống được đến 100 tuổi thì đã nhiều
nhặn gì? Nói như Lão Tử chỉ bằng một giấc ngủ trưa, chỉ bằng giấc mộng Nam Kha
cuả Thuần Vu Phần ngày xưa dưới gốc cây hoè mà thôi..
Người
ta bảo: Cuộc đời là một phương trình vô định nhiều ẩn số. Nghiệm số chính mà ta
hằng mong đợi thì lại không có được mà chỉ nhận được toàn nghiệm số ngoại
lai.Tình yêu cũng vậy .Mấy khi ta được toại nguyện mong muốn, vì cả hai người
cùng rất thích nhau, ăn ý với nhau cả tài lẫn sắc nhưng vì hoàn cảnh không thuận
lợi mà phải chia ly. Tâm hồn trí tuệ dễ hoà cảm, trái tim dễ reo vang theo nhịp
đập cộng hưởng cuả tần số cảm xúc mà cũng phải bất lực trước định mệnh phũ
phàng. Người ta hỏi tình yêu có đẳng cấp không? Theo tôi tình yêu có đẳng cấp,
nhưng quan niệm về đẳng cấp cuả tôi trong tình yêu khác với mọi người. Tôi
không muốn nói về vị trí xã hội, vai vế giai cấp như kiểu phân loại theo tài sản
cuả người cộng sản mà tôi muốn nói về sự di truyền tâm linh về những cảm giác
siêu đẳng và hạ đẳng.
Đã là tình yêu thì
không thể có tính toán. Mà đã có tính toán thì mất đi người mà mình yêu thích.
Định mệnh con người thật khắc nghiệt vô cùng. Ông trời trêu gan và thử thách
lòng người hay sao ấy? Thong dong ra thì trời lại không cho họ được gặp nhau.
Nhưng khi cả hai người đang theo đuổi một sự nghiệp, một ý đồ riêng nào đó cho
cuộc đời mình thì trời lại xui khiến là cứ phải gặp nhau trong một hoàn cảnh thật
éo le vô cùng. Đúng ra họ sẽ là một cặp thanh mai trúc mã, rất hợp nhau và có
thể nói là người yêu trong mộng lý tưởng nhất cuả cuộc đời mình. Giá như họ đừng
có quá xinh đẹp và đừng có quá thông minh nhỉ thì câu chuyện sẽ bớt phức tạp
hơn? Để rồi mọi chuyện sảy ra trong cuộc đời cuả một người cứ như là một giấc
mơ ấy, mọi sự được sắp xếp bởi một lý do huyền bí nào đó? Để rồi kéo theo cả một
chuỗi phản ứng tâm lý, hệ lụy tiếp theo, những câu chuyện buồn vui tiếp theo
nưã...mà cứ diễn ra triền miên không dứt? Niềm vui thì thoáng qua như cơn gió
thổi, nhưng nỗi buồn thì cứ man mát cho suốt cả cuộc đời? Nhưng nếu trời không
cho họ gặp nhau thì cuộc đời cuả hai con người đặc biệt đó lại càng tẻ nhạt
hơn.
Muà thu là muà cuả mất
mát chia ly. Nhìn cảnh muà thu, sao mà ngao ngán vô cùng, mỗi khi chạnh lòng nhớ
đến một người con gái mà mình yêu thích. Tôi có thể chưa tới cảnh giới thi sĩ
chánh hiệu con nai vàng, nhưng cũngtức
cảnh sinh tình, cảm tác lòng mình bùi ngùi suy tưởng để mà làm thơ. Bây giờ đã
là cuối tháng 8 đầu tháng 9 rồi, tôi lại sực nhớ mới mượn cảnh muà thu mà tả nỗi
lòng mình. Nếu như trong một sự tình cờ nào đó, nàng cũng lên mạng đọc bài thơ
này. Vậy cũng là an ủi cho tâm linh cuả tôi và may mắn cho tôi lắm rồi. Dù sao
trong cõi trần gian giả tạm này nàng là cô gái có đôi mắt tinh đời và biết được
tôi là một kẻ si tình đàng hoàng tử tế.
Con người ta sinh ra
là một giống hiếu sinh đa cảm. Tất cả trẻ con sinh ra, từ khi lọt lòng mẹ cơ bản
về tâm hồn ngây thơ giống nhau, nếu không mang theo một chứng bệnh bẩm sinh gì.
Sự di truyền nòi giống huyết mạch là một điều đáng kể, đáng trân trọng và cần
phải được gìn giữ. Ai cũng biết tâm hồn trẻ thơ ví như tờ giấy trắng. Nếu ta cố
ý nhuộm đen hoặc vẽ lên tâm hồn đó một con ác điểu thì lớn lên nó thành màu đen
tăm tối, hoặc hung ác như loài ác điểu. Nếu ta tốn công gìn giữ nó, bảo vệ nó
trong trắng hồn nhiên, đừng để nó sớm đau thương tổn thất gì và vẽ dần lên tâm
hồn đó một con chim bồ câu trắng thì lớn lên nó sẽ trở thành hoà bình và lương
hảo. Tình yêu cũng vậy, đưá trẻ sinh ra trong ôm ấp cuả vòng tay người mẹ, bẩm
sinh đã mang sẵn một hạt giống di truyền và được thêm người mẹ chăm sóc như
măng non, cây lá sẽ mau lớn khoẻ mạnh, xanh màu tươi tốt.