Sau khi kể hết sự tình với Vân, tinh thần Kiều khủng khoảng
bấn loạn cực độ, nàng bị dồn vào cảnh huống gần như điên loạn ở thể tĩnh, nàng
mơ thấy suối tiên bồng rồi cảnh ma quái liêu trai chí dị hồn lạc vào miền xa lạ,
không biết rõ là đâu? Quê hương nơi chôn nhau cắt rốn trở thành mịt mờ xa cách
ngàn trùng thật là rùng rợn.
Việc kiện cáo; cách thức xử kiện chỉ là trò trí trá lưu
manh của lũ quan lại sai nha. Chúng biết rõ mười mươi Vương ông bị vu oan, đáng
lý ra chúng phải bắt giam tên bán tơ lại, phải lật lại hồ sơ vụ án mấy chục năm
trước tên bán tơ này có mối thâm thù với Vương ông. Bây giờ về già thôi chuyện
quan trường, chỉ sống một đời điền viên an nhàn tuổi già chẳng có quyền thế gì
thì chúng mang sai nha lính lệ bắt trói hai cha con vì chum rượu lậu, vì tờ giấy
nặc danh của một thằng cha ky chú kiết nào đó ném vào nhà ông. Chung thư lại
cũng từng là viên chạy giấy bây giờ ta gọi là nhân viên văn phòng nói thẳng ra:
một ngày lạ thói sai nha, làm cho khốc hại chẳng qua vì tiền. Tiền tiền và tiền
đã làm chúng mờ mắt mà có những hành động dã man táng tận lương tâm, bất chấp
công lý và sự thật. Kế tiếp là tụi xã hội đen, nhà thổ đĩ điếm sẽ đua nhau buôn
bán thân xác con người như tên Mã Giám Sinh tay chân của mụ Tú bà.
Tằm là ấu trùng của loài bướm tằm đã được thuần hóa từ:
"sâu tằm của cây dâu tằm". Nó là loài côn trùng sinh tơ có giá trị
kinh tế quan trọng. Tằm ăn lá dâu tằm trắng, nhưng nó cũng có thể ăn lá của bất
kỳ cây nào thuộc chi dâu tằm. Nó hoàn toàn phụ thuộc vào con người và không có
mặt trong tự nhiên hoang dã. Tằm phải ăn lá dâu một thời gian rồi nhả tơ cuốn
quanh mình mới thành cái kén. Sau khi cho vào nồi luộc kéo kết tơ ra thì lòi ra
ấu trùng ta gọi là con nhộng ăn rất ngon với cơm. Câu thơ có ý nói với 400 lạng
bạc tên Mã Giám Sinh đã ép gái vị thành niên thành đàn bà vì khi đó Kiều mới có
15 hay 16 tuổi? Ngày nay có thể phạm tội hình sự tội buôn bán trẻ em. Mã đã bất
chấp tội ác đã vội vã nghiền đậu non thành tương, quả thực sau đó Mã đã cưỡng
hiếp nàng Kiều.
Vương ông khi còn tại
nhiệm sở là một vị quan thanh liêm phủ Nam Sách, tất nhiên trong Đoạn Trường
Tân Thanh của Thanh Tâm Tài Nhân và cả trong Truyện Kiều không hề có tên phủ
Nam Sách. Nhưng tôi là tác giả tập Tài Mệnh Tương Đó, tôi có quyền hư cấu cho tác
phẩm của tôi. Thanh Tâm Tài Nhân viết rất rõ Kiều đã tự tử tại sông Tiền Đường
để thủ tiết với chồng là đại vương Từ Hải, vì nghe lời đàn bà nông cạn không am
hiểu chính trị mà Từ Hải phải chết đứng. Kiều tỏ ra coi thường Hoàng Sào không
biết Hoàng Sào là một anh hùng cái thế.
Người ta thường nói anh hùng không kể xuất xứ, tài nghệ
không kể học ở trường nào ai là thày dạy? Trần Thu Hà là nghệ sĩ ngâm thơ tự do
không qua biên chế nhà nước, hành nghề ngâm thơ và được trả lương hàng tháng.
Thu Hà đã ngâm thơ tặng tôi rất nhiều nhưng chưa hề nhận được của tôi một đồng
xu thù lao nào. Tất cả vì tấm lòng với tha nhân và dân tộc, vì thú vui riêng
văn hóa tinh thần.Nhân dịp sinh nhật lần thứ 50 của nghệ sĩ tôi xin tặng một
bài thơ và cũng là chủ đề liên quan đến video 18 mà tôi bình giảng.
Sau một chầu văn chương thơ phú quần thảo nhau, chàng Kim
Trọng khen ngợi tài phun châu nhả ngọc của nàng Vương Thúy Kiều hết lời. Nói
như bây giờ thời văn minh hiện đại thì ta bảo: anh chàng này khéo nịnh đầm.
Chàng Kim Trọng đã thấy trong người mình nóng bỏng rạo rực lên cơn say men tình,
chân tay chấp chới quờ quặng. Cả một lò lửa ái tình rừng rực của nàng Kiều bốc
cháy lên đến ngàn độ, mà chàng Kim Trọng lại bê cả một đống rơm khô bao ngày
tương tư khắc khoải thầm yêu trộm nhớ thì làm sao mà chịu nổi kia chứ? Chàng
Kim Trọng có ý mì ăn liền, phở bò tái cần tây bốc khói hương thơm nghi ngút mà
thèm nhỏ dãi ra, lại thêm mùi gia vị hương cải rau răm mới tính chuyện gạo nấu
thành cơm, sau này muốn ra sao thì sao? Chàng sợ lỡ mất cơ hội đưa Kiều sang
sông, lỡ mất chuyến đò ngang. Nhưng Kiều rất tỉnh táo mà khuyên chàng ngày dài
tháng rộng kìm nén cơn thèm khát dục vọng lại vì cả hai ta đều là con nhà gia
giáo.