Thứ Bảy, 20 tháng 9, 2025

Dòng Thơ Trường Ca Chùm 4

 

Chuyện Tình Tôi Và Nhi

 

Trời trở lạnh u tôi bọc lại

Để có hàng cất rượu ủ men

Mền chăn ấm áp vô biên

Chị em cô nhỏ một miền xa xôi

 

Cô hàng xóm từ thời thơ ấu

Tên là Nhi bé nhỏ cùng chơi

Chị cô bán rượu ngoài trời

Chiều chiều vãn chợ mua đôi phần quà

 

Chúng tôi vẫn la đà sớm tối

Lúc vắng nhà lượm mỗi cánh hoa

Bưởi cam thơm ngát ngạt ngào

Bỏ nồi chưng cất ngồi chờ từng hôm

 

Bôi đầy tóc bảo thơm đấy chứ

Nước hoa ngoài tỉnh có thấm đâu

Đuổi chuồn bắt bướm cầu ao

Tung tăng đuà rỡn mấy muà xuân tươi

 

Một buổi tối nhà Nhi có giỗ

Chị Nhi cho uống rượu cay cay

Để rồi chếnh choáng cùng say

Ôm nhau hai đưá ngủ ngay trên giường

 

Vừng dương dậy thẹn thùng ngớ ngẩn

Chị Nhi cười bẽn lẽn làm sao

Thầm thì chị kể với u

Mẹ mừng tôi có nàng dâu đỡ đần

 

Thời buổi ấy bình an thắm thiết

Nhi và tôi quấn quít bên nhau

Thế rồi chẳng biết dọn đâu

Mẹ tôi mất sớm khi chưa bạc đầu

 

Trời lại bắt tôi là thi sĩ

Bạn gái hiền đắm đuối men say

Trắng trong tuổi ngọc vơi đầy

Vườn cam bỏ lại chuỗi ngày ngây thơ

 

Tôi dan díu dập dìu mây gió

Rượu ái tình chan chưá đào tiên

Kinh thành rạo rực liên miên

Vườn trần thuốc độc mọi miền hương bay

 

Đời du mục dạn dày gai góc

Hoa cát vàng chim chóc hoan ca

Trăm sầu nghìn tủi ta bà

Men nồng gạo nếp nước hoa mịt mù

 

Bẽ bàng lắm Nhi sao có biết

Xa cách rồi da diết người ơi!

Duyên lành rồi cũng bỏ tôi

Sông hồ bến lạ chơi vơi cuộc đời

 

Tôi ngẫm nghĩ rằng Nhi tươi rói

Đoá hoa hồng dưới mái nhà gianh

Chị em vẫn sống yên lành

Hồn trinh non đẹp sương thành khói mơ

 

Nhi đẹp lắm tuổi thơ tóc ngắn

Huống bây giờ đã đến xuân thì

Mộng hồn tôi lại thấy Nhi

Hàng hiên lã chã đầm đià sương rơi

 

Ở xóm chơ nhà Nhi vách nưá

Cũng mấy nhà sương giá buồn không?

Chợ chiều đứng đợi đò đông

Bóng nhi quảy gánh bướm hồng xôn xao

 

Tơ tưởng mãi mây mờ mỏng mảnh

Vườn nhà Nhi hoa cảnh cam trồng

Chị Nhi năm trước lấy chồng

Năm sau Nhi lại theo đường vu qui?

 

Đời lưu lạc nay đây mai đó

Buổi chiều nào gõ cưả trú mưa

Trong nhà có tiếng người thưa

Giật mình chết lặng Ngọc Nga mỉm cười...

 

Bên lò sưởi bồi hồi xao xuyến

Nhi rót đưa mời chén rượu đầu

Cùng nhau ôn lại chuyện xưa

Ngậm ngùi hai đưá châu sa lệ nhoà

 

Tôi kể lại rằng u đã mất

Một mình thôi chẳng biết trôi đâu

Nhi rằng: hoa cỏ dãi dầu

Đời người thì mấy muà thu lá vàng...

 

Chị em mới lấy chồng năm ngoái

Giồng cây cam ở mé tây nhà

Ý rằng chờ đợi hoa ra

Văn nhân thi bá đậm đà ghé thăm

 

Em ở lại âm thầm trống trải

Lạn Tương Như Trác Thị anh ơi!

Lâm Cùng cũng chẳng xa xôi

Đất lành chim đậu chờ người năm xưa...

 

Tôi xúc động gục đầu thổn thức

Ôm ghì Nhi náo nức bấy lâu

Phong sương chưa thoả mái đầu

Thuyền tình ghé bến vườn rau luống cà

 

Rượu cất kỹ men chua ủ khéo

Để cho người thiên hạ say nhau

Gặp muà mơn mởn trầu cau

Qua sông thăm chị chân cầu gió đưa

 

Ôi! mộng tưởng là hư hay thực

Thực hay hư tâm thức con người

Yêu Nhi bằng trái tim côi

Rượu hoa đôi lưá dưới trời nước non

 

Nhưng mộng mãi nguồn cơn sầu khổ

Hoa đã thưà rượu ế tình tôi

Gặp nhau chi muộn mất rồi

Giang hồ cát sĩ nổi trôi luân hồi...

 

thơ cảm tác khi đọc bài thơ cuả Nguyễn Bính: Hoa Với Rượu

3.10.2012 Lu Hà

 

 

 

 

 

Tình Non Nước

kính tặng đồng bào tỵ nạn

 

Chẳng phải tham lam tội lỗi gì

Mà sao phải bỏ nước ra đi

Quê hương xứ sở người xa lạ

Năm tháng mòn trôi ở nước ngoài?

 

Hương khói bàn thờ bao vấn vương

Đàn con vong quốc nỗi bi thương

Mênh mông sóng nước rơi dòng lệ

Sớm tối đi về với gió sương

 

Phật Giáo truyền thưà nức nở than

Tin Lành Công Giáo cũng theo chân

Đẹp đời giữ đạo nuôi con cháu

Sức mạnh tinh thần để lớn khôn

 

Áo vàng tràng hạt da cháy nắng

Tay nắm chặt tay lớp sóng tràn

Giáo sỹ tu mi hàng Phật tử

Trẻ già trai gái những thường dân

 

Lớp lớp bồng bềnh thân xác trôi

Đủ màu sắc aó thảm buồn thay

Trùng dương biển động hồn thê thảm

Tanh tưởi mùi hôi cá mập bơi

 

Thập kỷ theo nhau giòng nước trôi

Mà sao oán hận vẫn đầy vơi

Tượng đài ghi nhớ bao hồn khổ

Gánh nặng biển Đông đất nước này

 

Tội này ai phải chiụ cho đây

Chiêm Quốc ngàn xưa nước mắt đầy

Hay hỏi lũ người theo Các Mác

Đấu tranh giai cấp nợ luân hồi...?

 

Mỹ Nhật Phương Tây gương toả sáng

Mà sao tổ quốc vẫn điêu tàn

Một bầy cóc nhái khoe màu đỏ

Kinh tế nưả vời hà hiếp dân

 

Mức sống quê nhà bảo khác xưa

Hơn thời Tự Đức thắp đèn dầu

Cởi trần đóng khố không còn nưã

Xã nghiã tranh giành chúng giết nhau

 

Nhờ ơn chú phỉnh Hồ gian tặc

Phúc đức cho dân khỏi cởi truồng

Đã có cơm ăn và áo mặc

Tụng kinh xã hội mộng thiên đàng

 

Sướng quá đi rồi muốn hỏi chi

Cái thời Pắc bó đã qua rồi

Xưa kia cụ khỉ nhai cơm nắm

Thiên lý dặm trường vượt biển khơi

 

Tư bản phương Tây còn kém xa

Tham ô đồi bại chẳng bằng ta

Nưả đêm hiếp đáp thân con gái

Tội phạm côn đồ con số cao

 

Trộm cướp nổi lên con cháu ông

Năm Căn băng đảng rất ngang tàng

Liên minh thứ trưởng bầy tham nhũng

Cộng sản gây bao tội chất trồng

 

Bỏ nước ra đi tìm tự do

Tha phương nương náu khắp tinh cầu

Liều thân quyết chí tìm dân chủ

Con cháu dồi dào trí lực cao

 

Lý lịch chẳng cần truy gắt gao

Con ông cháu bố cũng bằng thưà

Tài năng nảy nở hoa đơm trái

Người Việt sáng danh đỗi tự hào

 

Tôi có bài thơ gửi cố hương

Đồng bào chia sẻ với tình thương

Và bao thân phận người xa xứ

Đoàn kết cùng nhau giống Lạc Hồng

 

Nay tuổi cao rồi quá ngũ niên

Tấm lòng kính bái với tổ tiên

Việt văn sữa mẹ nuôi khôn lớn

Ôn lại lời xưa tiếng mẹ hiền

 

Nước mắt chảy dài nhớ quê hương

Dòng sông chảy mãi của tình thương

Bao nhiêu vương vấn còn e ngại

Hành lý kiểm tra chúng nhiễu nhương

 

Máu đỏ da vàng vẫn thế thôi

Nụ cười tiếng nói vẫn còn đây

Mà sao ta phải nhìn sau trước

Sợ kẻ tiểu nhân hãm hại gì?

 

Ta đã xa quê quá nửa đời

Tư duy trí tuệ đã xa rồi

Không còn ấu trĩ như ngày trước

Họ sẽ ghét ta kẻ lạc loài

 

Công an chăm chú nhìn nghi kỵ

Hắn có về đây với ý đồ

Hay chúng dở trò vu khống láo

Moi tiền ăn chặn giưã kinh đô

 

Thương ai chót dại là dân Việt

Nếu phải đầu thai ở nước này

Bản tính vốn là người tử tế

Mà sao còn sợ cõi trần ai?

 

Quê hương đáng sợ thế kia ư

Rắn độc sài lang chúng cắn ta

Đất nước của mình mà tởm lợm

Ra đi không muốn trở về nhà.

 

Biết đến bao giờ mới đổi thay

Việt Nam trở lại với tình người

Không còn bỉ ổi và đê tiện

Tôn trọng hiền nhân kẻ thực tài

 

Bần cố ba đời làm lãnh đạo

Thành phần lý lịch phải cho qua

Không còn ghen ghét đầy gian trá

Giết kẻ nhân tài hại quốc gia

 

Tôn Giáo tinh thần được trọng coi

Ki Tô Phật Giáo nặng nghĩa đời

Để nuôi sinh mệnh hồn dân tộc

Thế giới tồn sinh vực giống nòi

 

Nực cười nghe chuyện cái đồng hồ

Kỳ cạch đồ nghề đi bán rao

Mệt mỏi hết hơi vì đuối sức

Hồ đi…. và bị bắt đi tù

 

Trời ơi! khổ nhục thế là thôi

Nhầm lẫn một câu cũng hết đời

Đất nước của tôi là thế đấy

Triệu người khăn ngói quyết ra đi

 

Giải phóng miền Nam triệu xác chôn

Hy sinh hạnh phúc cuả toàn dân

Lưà nhau chữ nghĩa Hồ Mao tặc

Đốt cả trường sơn giấc mộng tàn

 

Đồng bào hải ngoại trăm vạn mớ

Có kẻ chân tình chẳng nỡ quên

Không thiếu bầy gà kêu cục tác

Trứng vàng nuôi béo kẻ chuyên quyền

 

Quốc nội điên cuồng vì chủ nghiã

Nước ngoài lén lút gưỉ người thân

Cho đi tỵ nạn là đi học

Đánh trống la làng lũ bất nhân

 

Gian manh đục khoét chúng buôn dân

Mầm mống từ thời vệ quốc quân

Ám sát thủ tiêu vì chính kiến

Văn thơ bồi bút tố cáo gian

 

Trần Dần đi hẳn còn lưu lại

Một chút tình thương với giống nòi

Vở kịch xưa kia còn tái diễn

Công Nhân Cha Lý lệ đầy vơi

 

Nỗi lòng trang trải thật bấy nhiêu thôi

Thức tỉnh hay không nợ gánh đời

Quỷ sứ yêu ma sợ ánh sáng

Cũng như cộng sản sợ lời ngay.

 

Thơ đã viết dài hồn vẫn đau

Đầm đià nước mắt suốt canh thâu

Giọt thơ thấm đẫm hoen trên gối

Ai có đọc thơ nỗi cảm sầu ?....

 

Thơ có rắn rồng kết thúc thôi

Nhưng mà nước mắt vẫn tuôn rơi

Hỡi ai canh vắng xem thơ nhỉ

Có hiểu lòng nhau ai với ai !

 

22.3.2008 Lu Hà

 

 

 

 

 

Chuyện Buồn Của Nguyễn Thu Trâm

 

Như quý vị xa gần cũng biết

Suốt tháng ba thảm thiết sầu đưa

Công an cộng sản vào nhà

Như bầy trộm cướp mã tà trời ơi!

 

Tiếng súng nổ xác người ngã vật

Khắp muôn nơi dành giật dã man

Đất đai nhà cưả hoang tàn

Lệ rơi máu chảy muôn dân hãi hùng

 

Nơi thủ phủ thôn cùng ngõ hẻm

Tiếng chay đàn ảm đạm kêu oan

Thu Trâm cùng cảnh cơ hàn

Bao vây nhà trọ chó săn xông vào

 

Tiền ở trọ trả đều từng tháng

Giưã ban ngày trộm cướp nổi lên

Đầu trâu mặt ngưạ như điên

Nhân danh chế độ ngang nhiên khối phường

 

Chúng láo nháo bất lương đảng cướp

Lưà chủ nhà cưỡng ép xông vào

Thu Trâm doạ hỏi đi đâu ?

Phá tan ổ khoá cưả nhà tả tơi

 

Chúng xục xạo riêng tư đủ loại

Xé niêm phong vung vãi xác xơ

Laptop thập cẩm giấy tờ

Truy tìm tang vật dở trò cáo gian

 

Thưa các bạn công dân yêu nước

Khắp muôn nơi từng bước tự do

Nỗi niềm khao khát hiểu cho

Đấu tranh dân chủ uá màu héo hon

 

Loài ác quỷ bảo tìm chất nổ

Hỏi ngu ngơ cất dấu tiền vàng

Miả mai ma tuý quen dùng

Thành viên kháng chiến chủ trương cái gì?

 

Quý tu sĩ ngậm ngùi tranh đấu

Bị cộng nô vu cáo bắt liền

Đổ cho lật đổ chính quyền

Tự do dân chủ triền miên đợi chờ

 

Thưa quý vị nắng mưa dầu dãi

Cảnh tù đày vô lý khảo tra

Sóng dâng bão nổi ta bà

Cuốn đi rác rưởi sơn hà dựng xây?

 

Cuộc thế đã phơi bày trước mắt

Cộng sản về nước mất nhà tan

Ngót gần thế kỷ lầm than

Đầu cơ cộng đảng vô thần đảo điên

 

Chúng tẩu tán tài nguyên đất nước

Giặc ngoại xâm từng bước lấn sang

Bắc Nam một dải bi thương

Cao Nguyên bôxít biển đông nghẹn ngào

 

Tần Thủy Hoàng tóm thâu lục quốc

Giấc mơ xưa xấc xược giặc Tàu

Hỏi ban ngâm cứu cộng nô

Hán triều đe doạ bao giờ mới thôi?

 

Bọn ăn cướp lang sài thâm độc

Đủ ngón bài khiếp nhược Thu Trâm

Niêm phong tài sản nhẫn tâm

Gian manh thủ đoạn mưu thâm khó lường

 

Nỗi oan ức tỏ bày quốc tế

Thư gửi ngài lãnh sự Hoa Kỳ

Sài Gòn Hà Nội khắp nơi

Trung ương cộng đảng lạc loài Việt gian

 

Ngày mười ba tháng năm nhận được

Bộ công an chỉ đạo cho ai ?

Công văn bưu điện chuyển ngay

Kiểm tra, trả lại những gì tư nhân

 

Thủ Dầu Một, ác ôn quận lỵ

Đồn công an tên gọi Phú Cường

Mặt dày là Phạm Thành Long

Ép cung xảo trá bất lương tồi tàn

 

Bắt ký nhận dối gian mánh lới

Vào những ô giăng bẫy không ghi

Lưà nhau mẹo mực phơi bày

Để rồi viết bậy hại người hiền lương

 

Tên đồn trưởng hung hăng ma quái

Nguyễn Kim Nhiều cũng bị nhiêu khê

Chỉ là bà chủ cho thuê

Ký tên xác nhận ê chề chứng nhân

 

Cứ lấp liếm bà Nhiêu cắt khoá

Bởi Thu Trâm không có ở nhà

Tịch thu tài sản người ta

Thời gian trùng khớp rõ là điêu ngoa

 

Trong khi đó bà già là chủ

Phòng niêm phong mới khoá bên ngoài

Khuyển nhung rình rập tức thời

Sai nha đạp cưả bởi vì đảng ta

 

Còn huy động lu loa trưởng phó

Cả hai ông đủ bộ phố phường

Ký tên điểm mặt nhịp nhàng

Thu Trâm ép nhận mọi đằng kiểm tra

 

Tôi lập lý bao lâu vắng mặt

Ba tháng rồi chẳng biết thì sao?

Biết đâu quốc cấm bỏ vào

Vu oan giá hoạ bỏ tù công dân.

 

Chuyện có thế mưu gian lật tẩy

Lũ côn đồ chó sói bất nhân

Cùng đường bí lối cắn càn

Gây bao tội lỗi dân đen đoạ đầy

 

Chuyện kể đến công an thị xã

Hai mươi người thủ hạ lăng loàn

Phóng viên toà soạn báo gian

Quay phim chụp ảnh chó săn đủ màu

 

Có hai đưá mã tà dê cáo

Lê Văn Hoàng hữu Hiệp ma cô

Chính danh thủ phạm xông vào

Cướp đi tài sản chủ nhà ép cung

 

Chúng vờ vĩnh lăng xăng nhắng nhít

Ngụy tạo là chẳng biết tên tôi

Thu Trâm tên gọi là ai?

Hôm nay mới biết chuyện này sảy ra....

 

Cậy đồn trưởng mà vô trách nhiệm

Trấn áp dân thủ đoạn bao che

Gây bao thảm cảnh ê chề

Lâu la thuộc cấp trò hề mị dân

 

Ôi, tổ quốc giang sơn hùng vĩ

Đất nước này bởi tại ai đây ?

Đắm chìm tan nát cuồng say

Giấc mơ xã hội mấy đời khổ đau?....

 

18.6.2010 Lu Hà

 

 

 

 

Đồng Bào Ơi! Hãy Đứng Lên!

 

Các thế lực ngoại bang trợ giúp

Lũ điên khùng đánh úp miền Nam

Theo đường lão tặc tham lam

Việt gian chễm chệ môi thâm mặt dày

 

Quỳ mọp gối quan thày đại hán

Chửi nguỵ quân ngăn chặn miền Nam

Mười ngày kéo tới mười năm

Lao tù đày đoạ tối tăm tháng ngày

 

Đánh tư sản đoạ đầy cưỡng chế

Ép thân nhân kinh tế miền cao

Sống bằng cóc nhái bo bo

Đổi tiền moi cuả đồng bào trắng tay

 

Mất nhà cưả đắng cay nuốt hận

Hàng triệu người lận đận lao đao

Lênh đệnh sóng vỗ rì rào

Lương tâm nghiệt ngã trút vào dân đen

 

Bao tang tóc triền miên thảm thiết

Không giảm đi ngùn ngụt dâng cao

Biển xanh giãy duạ kêu gào

Triệu hồn giá lạnh máu đào trào tuôn

 

Đảng lãnh đạo bán buôn tổ quốc

Trí tuệ cao dân tộc tả tơi

Lưu manh đầu gấu khắp nơi

Công an mật vụ đười ươi từng bầy

 

Phản dân tộc dạn dày quốc thể

Phải qua nhiều thập kỷ bi ai

Xây chuồng nghiệp vụ độc tài

Gây bao tội ác tuyền đài chẳng tan

 

Quan thái thú tay chân dụ dỗ

Quên cội nguồn sa đoạ gái Tàu

Ăn nằm trụy lạc xa hoa

Mỹ nhân kế hiểm mẹo lưà từng tên

 

Người yêu nước vùng lên tranh đấu

Bị sai nha bắt bớ bỏ tù

Triệt đường sinh kế trả thù

Ngu dân chính sách mịt mù tương lai

 

Để thống trị lai nhai báo chí

Trò tuyên truyền nhảm nhí bắc loa

Nguyện theo tư tưởng giặc Hồ

Xây lăng tạc tượng mịt mờ xa xôi

 

Hai bài hát quyền người yêu nước

Bắt Việt Khang hạ nhục khoá mồm

Ươn hèn ngồi xổm chồm hôm

Coi thường dư luận chó xồm xù lông

 

Đảng khiếp nhược Hoàng- Trường nổi sóng

Bức công hàm dâng cống biển Đông

Xú danh tên phạm văn Đồng

Theo Hồ đạo tặc thảm thương giống nòi

 

Chiến tranh dứt càng lòi mặt chuột

Bầy cộng nô trau truốt với Tàu

Chủ trương hán hoá từ lâu

Còn đâu tổ quốc dãi dầu chưá chan

 

Chúng câm lặng hải quân Nam Việt

Nguỵ Văn Thà tha thiết giang san

Dù cho thịt nát xương tan

Ngàn năm bia đá lệ tràn thiên thu

 

Ôi nghiệt ngã khổ đau vô tận

Nguyên-Minh-Thanh xâm lấn nước ta

Chúng còn nhận giặc làm cha

Trung Hoa đồng chí sơn hà cuả chung

 

Cả ba miền thê lương ảm đạm

Nhóm lợi quyền từng đám ăn chia

Phong lưu lộng lẫy dư thưà

Vợ chồng con cháu tiền chuà phởn phao

 

Mặc tai hoạ ăn no ngủ kỹ

Giáng trên đầu tuổi trẻ gái trai

Đủ trò đua đểu tranh tài

Hát hò nhảy nhót canh dài đêm thâu

 

Ngu đến nỗi vẫn chưa tỉnh mộng

Không có Hồ dân chúng ra sao?

Hư danh thần tượng chó ngao

Nụ cười mai miả nghẹn ngào trào tuôn

 

Nếu tổ quốc không còn cộng sản

Dân Việt ta tán loạn khắp nơi

Dư hồn phiêu bạt chơi vơi

Toàn cầu bịt mũi thối hôi vô cùng

 

Theo sử sách tội không tha được

Với tổ tiên đất nước đồng bào

Linh thiêng vằng vặc trời sao

Quốc hồn quốc tuý dạt dào non sông

 

Thời việt cộng bất lương đã hết

Mau liệu hồn kẻo tuyệt tử tôn

Tinh thần dân tộc sống còn

Bà Trưng Bà Triệu cháu con ngoan cường

 

Đường chính nghiã khai quang chỉ lối

Cơ hội vàng tạ tội với dân

Ngày tàn phán xét đến gần

Cờ vàng ba sọc góp phần vẻ vang

 

Lá cờ máu sao vàng năm cánh

Cuả giặc Tàu Phúc Kiến bên kia

Giang sơn lãnh thổ chia lià

Khổ đau tăm tối đầm đià tại ai?

 

Chú giải: bài thơ cảm tác từ hồn thơ cuả Hoàng Trọng Thanh: " Thông Điệp Gửi Bọn Nón Cối "

Theo quan điểm cuả tôi sự tái tạo thơ như tôi vẫn làm giống như người ta luyện than vậy.

Tôi không có ý cho rằng thơ Anh Hoàng Trọng Thanh là than bùn, qua tay tôi mới được trở thành than cốc.

Nhờ có Anh mới có tôi. Nếu không có bài thơ cuả Anh thì tôi không thể dưạ vào đó triển khai mở rộng ra được để chia sẻ với đồng bào.

Không biết viết như Anh Hoàng Trọng Thanh và tôi có thể xếp vào trường ca được chưa?

 

3.7.2012 Lu Hà

 

 

 

 

Hận Sầu Ca

kính bái oan hồn Bà Nguyễn Thị Lộ

 

Như một loài hoa muôn sắc hương

Ngàn thu lưu đọng nỗi đau thương

Trần gian sa đoạ đầy tăm tối

Để mất lòng hoa mãi chói chang

 

Tráo trở mặt người dạ hiểm sâu

Khinh loài dê chó lấn chen nhau

Đem thân son phấn lưà vua trẻ

Nên để ngàn thu hận oán sầu

 

Lũ chúng giết nàng thật dã man

Nữ nghi học sĩ vạn muà xuân

Trăm hoa tàn lụi đời dung tục

Riêng đoá tâm sen chẳng nát tàn….

 

Có một bài thơ gửi cỏ cây

Ru hồn nữ sĩ mãi cao bay

Vi vu mây gió đừng buồn nhé

Ai ở trần ai vẫn nhớ ai?....

 

Giọt lệ năm nào thật xót xa

Vùi trong cát bụi gió mưa sa

Căm loài quỷ dữ trong hoàng tộc

Muối mặt gương trong bụi bám mờ

 

Thương nhớ oan hồn một chúng sinh

Hay là Thị Kính chốn điêu linh

Vì ai phải chiụ bao cơ cực

Một tấm lòng trong nặng nghiã tình

 

Chúng đổ cho nàng hại Ức Trai

Tiền thân con rắn báo oan đời

Khôn thiêng miệng lưỡi quân lèo lá

Vở kịch hoàng cung bịt mũi cười

 

Có phải gừng cay muối mặn lòng

Mà hồn Nguyễn Trãi vẫn thê lương

Vân du muôn chốn tìm sao thấy

Để lời trăng trối gửi non sông....

 

Bi kịch bi tình ôi thảm thương

Thương chồng ái quốc nghiã quân vương

Vì cây dây cuốn nên mang tội

Hận kẻ phanh thây tắm pháp trường

 

Hồ tây nhớ buổi sóng lăn tăn

Thơ thẩn kià ai mải ngắm nhìn

Trong ánh hoàng hôn chiều vụt tắt

Thương chàng thi sĩ đón trăng lên

 

Người ấy mà sao thật mến thân

Phong tư đạo mạo dáng phong trần

Thanh cao trán rộng hàng quân tử

Lá thắm thơ đề đợi gió xuân

 

Ướm hỏi cô nàng chuyện ái ân

Thon thon rực rỡ đoá hương trần

Trai tài gái sắc trong thời thế

Chung sức chung lòng với nước non.....

 

Chúng bảo rằng ai là rắn xưa

Tung tin bịa đặt với sơn hà

Già mồm ma quái hòng thêu dệt

Buôn phấn bán hồng trăng gió mưa...

 

Đau xót thương thay tuổi thiếu niên

Thâm cung vô độ chốn lăng loàn

Chè ngon tửu ngọt dâng ngôi báu

Nữ sắc thâu canh lụi sức tàn

 

Chuyện đã qua rồi Nguyễn trãi ơi

Tấm lòng trung nghiã có ai hay

Ngàn năm hận để chôn lòng thiếp

Chẳng chiụ Trương Lương lánh sự đời ?

 

Con cháu ngàn sau có biết cho

Thương bông sen nở giưã bùn nhơ

Thanh danh khí tiết chôn vùi lấp

Cái án Lệ Chi lệ ưá trào...

 

Chúng đã khép nàng tội giết vua

Vì nàng trí rộng đức nhân từ

Con hoang quỉ dữ mơ ngôi báu

Hoàng tử Tư thành lánh nạn xa....

 

Mong lập miếu thờ hương khói nhang

Ghi công liệt nữ đại công thần

Người đời mắt thịt không suy xét

Nên để ngàn thu hận lá vàng...

 

2008 Lu Hà

 

 

 

Nàng Tây Thi

 

Việt quốc non sông bạc mỹ nhân

Ngàn năm hương sắc vẫn lưu truyền

Trữ La chân núi hồn thơ thẩn

Một đoá trà mi cõi mộng trần

 

Lịch sử ngàn năm có ngậm ngùi

Trăng thu bàng bạc nhớ thương người

Tấm lòng trong trắng mười năm lẻ

Tất cả giang sơn một nụ cười

 

Độc kế mỹ nhân sâu hiểm sao

Ba quân ớn lạnh nét yêu kiều

Thù nhà nợ nước vì ai chứ

Câu Tiễn kẻ kia khéo mập mờ

 

Ngô quốc quân vương lạc nước cờ

Si tình vương nặng nỗi thương đau

Thù cha phút hoá thành tri kỷ

Hận để ngàn thu một nỗi sầu

 

Ai giết cha nàng có biết không?

Đôi bên tranh chấp khó coi tường

Địch ta mờ ảo làn ranh giới

Tuổi trẻ thơ ngây chiụ lỡ làng

 

Mộng tưởng cống Ngô là cứu đời

Vinh quang hiển hách để cho ai

Kẻ kia lam lũ cùng cam chiụ

Bá tánh chiụ ơn chẳng bận gì

 

Câu Tiễn Phù Sai cũng thế thôi

Quân vương tranh bá chuyện bao đời

Kẻ nhân người ác nào ai biết

Chuyện đã qua rồi máu lệ rơi

 

Tàn bạo hơn thua mất nước rồi

Hội Kê nuốt hận chẳng nên lời

Năm nghìn binh giáp còn hy vọng

Phục quốc oan hồn bao tử thi

 

Ba năm nô lệ cho Phù Sai

Câu Tiễn bền gan ở xứ người

Nếm phân Phạm Lãi bày mưu kế

Suối lệ nhạt nhoà em gái ơi...

 

Người mẹ quê hương có thấu chăng

Ngàn thu vạn kiếp vẫn chờ mong

Trữ La bến nước sầu lưu luyến

Hồn ở Linh Nham thuộc nhớ đường

 

 

Tình giả mà sao nông nỗi này

Chân thành ân ái cuả Phù Sai

Phút giây chẳng nỡ dời cung Quảng

Chôn dấu trong tim một bóng người…

 

Thương mẹ lòng ai nhớ cố hương

Dặn dò em gái phút chia ly

Ra đi nhẹ nhõm hồn thanh thản

Chân núi Linh Nham nhuộm bóng hồng

 

Giây phút cuối cùng đã hiểu ra

Thương thân phận bạc kiếp tài hoa

Việt Ngô hai nước liền sông núi

Con cháu muôn dân vẫn một nhà

 

Xả hiến thân mình cho nước non

Vầng trăng vằng vặc tấm lòng son

Khuyên Vua vô ý gây nên tội

Cung Quảng xa hoa nợ oán hờn

 

Bắc tiến Trung Nguyên mộng bá quyền

Phù Sai nghe vợ bước điêu tàn

Chiến tranh xuy yếu nguồn quân lực

Nạn đói mất muà dân khóc than

 

Tây Thi nàng hỡi có hay chăng

Câu Tiễn làm sao hiểu nỗi lòng

Công lao bỗng hoá thành ân oán

Tan nát đời hoa những tháng ngày

 

Thích khách phái đi muốn giết nàng

Tâm xà ác độc rõ Việt Vương

Một công đôi việc hai nhân mạng

Chiếm đoạt tình yêu kẻ phũ phàng

 

Ván đã đóng thuyền Phạm Lãi ơi

Tài trai kiêu dũng trí hơn người

Tình ta đôi ngả từ đây nhé

Quảng hàn biền biệt vắng Tây Thi

 

Hồn ở trên mây ngó xuống không

Ngàn năm hạ giới xót thương nàng

Hôm nay có kẻ buồn day dứt

Viết một bài thơ gưỉ gió trăng

 

1.12. 2008 Lu Hà

 

 

 

 

Nhất Tướng Công Thành

chuyển thể thơ Thu Hà: Giang Sơn Nhất Quốc

 

Lý thường Kiệt thiên thu vạn đại

Người anh hùng dũng khí ngàn năm

Sáng danh trời đất An Nam

Họ Ngô tên Tuấn trăng rằm vấn vương...

 

Dòng hào kiệt Ngô Vương hổ báo

Giưã trận tiền cha đã hy sinh

Mẹ hiền guá buạ đầu xanh

Nuôi hai con nhỏ chim cành líu lo

 

Rồi mẹ mất chơi vơi côi cút

Lại được ngay cậu ruột đón nuôi

Văn hay võ thuật một thời

Kinh công tuyệt đỉnh trọn đời cung đao

 

Tạ thuần Khanh thầm yêu trộm nhớ

Là tiểu thư nhà Tạ tướng công

Đài trang diễm lệ má hồng

Thanh mai trúc mã duyên nồng trời trao

 

Áo khoác đắp mình Ngô công tử

Trái tim vàng cổ độ trăng soi

Đêm thu đọc sách dưới trời

Rón ra rón rén bồi hồi ca ca

 

Ôi! Biểu muội thướt tha yểu điệu

Bóng sương mờ mệnh yểu hiền thê

Hồn nàng lạc nẻo sơn khê

Phiêu diêu cực lạc não nề phu quân...

 

Nỗi đau đớn trần gian bạc bẽo

Gạt lệ sầu nhạc phụ ra đi

Hoàng thiên lập đỉnh nam nhi

Võ đài tỉ thí nhất nhì trổ oai...

 

Được Hoàng Thượng trọng coi nghiã tử

Sắc phong thành họ Lý từ nay

Nhật Tôn huynh đệ cao dày

Miệt mài chăm chỉ tháng ngày luyện binh...

 

Giặc Nam Tống ruồi xanh hung hãn

Tưởng nuốt trôi thế trận bị vây

Tả xung hữu đột đầm lầy

Kià bầy Tô Giám cáo cầy sợ run...

 

Trương Thủ Tiết hết hồn vỡ mật

Thành Ung Châu lại lọt vào tay

Hoả công thiêu trụi khói bay

Dòng sông Như Nguyệt dìm ngay Nhị Hoàng

 

Thái tử Tống chết không kịp ngáp

Bắt toàn gia giải giáp về cung

Thích chữ vào thế đường cùng

Kỳ tài dũng tướng anh hùng xiết bao

 

Bị tên bắn áo bào loang lổ

Ải Côn Lôn máu đổ đầu rơi

Xác giặc la liệt tả tơi

Tân, Khâm kiếp đảm rụng rời bắc phương

 

Lý nguyên soái tấm lòng lương hảo

Cùng ba quân chén rượu ngọt ngào

Giọng hùng sang sảng ngâm thơ

Tinh thần binh sĩ biển trào sóng dâng...

 

Kẻ sĩ tốt tận trung báo nghiã

Nắm xương tàn chủ tớ còn đây

Tấm da tráng sĩ bọc thây

Anh hào chiến mã đắm say trần tiền

 

Mang trọng trách phò thân ấu chuá

Miễn đại thần tuổi quá tám mươi

Khỏi quỳ mọp dưới chân người

Kính già thương trẻ miệng đời còn lưu...

 

Hoàng thái hậu chuẩn theo lời tấu

Thái Uý Công nhân hậu hơn người

Bình Chiêm đánh Tống con trời

Oai phong hổ tướng trong ngoài bắc nam

 

Lý Thượng Cát tiếng tăm lừng lẫy

Cả Trường An cũng phải trầm trồ

Trung Nguyên hết mộng hung đồ

Cầu hoà giao hảo điểu ngư sơn hà...

 

Lão tướng quốc tuổi già sức yếu

Miền Chiêm Thành chướng khí rừng hoang

Về Triều mang bệnh hàn phong

Sống trong cô độc bi thương não nùng...

 

Đời hiển hách chiến công phụng sự

Mà bây giờ khối đưá chửi ông

Một bầy mất dạy bất lương

Bảo rằng quan hoạn khinh thường miả mai

 

Vì trung liệt với người vợ cũ

Nên trọn đời chẳng chịu lấy ai

Thương cho một đại anh tài

Trung quân báo quốc lệ dài canh thâu...

 

Bài Nam Quốc sơn hà chói lọi

Ngàn năm sau hùng khí nước ta

Ngỡ ngài là một vị vua

Thơ truyền danh xấu bay qua ào ào...

 

Chúng tranh cãi quật mồ đào mả

Để tò mò xem cuả trời cho

Bất nhân con cháu già Hồ

Ba Tàu luồn lọt côn đồ liếm chôn

 

Ở Việt Nam bán buôn dân nước

Là một nghề kiếm chác bẫm to

Lưu manh quyền thế càng cao

Độc tài đảng trị phú hào điạ phương

 

Ai nhân nghiã bần cùng đói khổ

Bị khảo tra đày đoạ cầm tù

Đấu tranh dân chủ tự do

Biệt vô âm tín nhạt nhoà lệ rơi!

 

Lý Thường Kiệt trọn đời vì nước

Để ngày nay bị nhục xác thân

Bầy đàn chó sói dã man

Căm thù ông đã chống quân ba Tàu

 

23.1.2012 Lu Hà

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét